Triển Chiêu nhìn thấy động tác của Bạch Ngọc Đường, có hơi sững sờ một chút, lập tức trong mắt nổi lên một tia sáng rạng ngời ôn nhu, ánh mắt vẫn luôn trầm tĩnh như nước hồ xuân chậm rãi gợn sóng xôn xao, đáng tiếc, Bạch Ngọc Đường không nhìn thấy.
—
Phòng học chẳng mấy chốc đã trống trơn, trong một lát toàn bộ người đều đã đi hết, vốn dĩ là khoảng thời gian nghỉ ngơi giữa ca học buổi chiều và giờ tự học buổi tối chỉ có chừng bốn mươi phút, mọi người sớm đã quen với nhịp độ làm việc có năng suất nên tất cả mọi thứ đều được tiến hành với tốc độ cao. Chờ Bạch Ngọc Đường vừa mới tìm được cách giải của một đề toán hình học không gian, đứng dậy vặn vẹo thắt lưng mỏi nhừ, trong phòng học chỉ còn lại mỗi hắn và Triển Chiêu. Trời vào đông chưa cười đã tối, lúc này hoàng hôn đã dần buông xuống.
“Triển Chiêu,” Bạch Ngọc Đường nhìn thấy một mình Triển Chiêu cầm chổi quét dọn, không khỏi nhíu mày: “Sao chỉ có một mình cậu dọn dẹp vậy? Người trực nhật chung với cậu đâu rồi?”
Triển Chiêu đứng thẳng người dậy, nhẹ cười một cái: “Đi ăn cơm đi, bằng không đi chậm cơm cũng lạnh, đồ ăn cũng chẳng còn, cậu đâu phải chưa từng gặp qua.” Cậu nhìn thẳng Bạch Ngọc Đường, trong ánh mắt chứa đựng thần sắc ôn hòa mà mềm mại như mọi khi, “Ngọc Đường, mau đi ăn cơm đi.”
“Cậu không đi sao? Thật là! Quên đi, mình giúp cậu một tay, một người không biết phải làm tới lúc nào mới xong.” Bạch Ngọc Đường xoay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-son-doc-hanh/88056/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.