Sau ngày hôm đó, hằng đêm hắn đều ngủ không yên, cứ nhắm mắt lại là hình bóng của người đó hiện trong đầu cho dù hắn đã cố không nghĩ đến. Sở dĩ như vậy bởi vì hắn vẫn còn chấn động, gặp lại nhau nhưng y lại không nhớ tên hắn, dẫu có một chút cũng không nhớ.
Biết mình không ngủ được nữa, Ngô Thiên Lang liền ngồi dậy đặt chân dưới nền đất lạnh buốt, gượng sức đứng lên đi đến cây đinh treo áo khoác của mình nhẹ nhàng nắm chiếc áo ra và phủ lên người.
Đôi chân chầm chậm bước ra khỏi phòng, trời vẫn tối om những ngôi sao đua nhau thắp sáng cùng với ánh trăng. Hắn đi đến sân nhà thấy mọi thứ đều như cũ, thấy nơi hắn thường ngày chặt củi, nơi Lão bá bá từng quét cây chổi qua, nơi có nồi nước sôi được treo trên đống củi. Bất giác hắn cười nhẹ rồi lại tiếp tục bước đi.
Đến bên cây anh đào với những chiếc lá bắt đầu nhô lên nhưng vì trời còn tối nên không thể nhìn rõ được là màu xanh hay màu đen. Hắn dựa vào thân cây nhắm mắt lại trong đầu vô thức hiện ra một loạt kí ức hắn cùng Tạ Quang Nguyệt nô đùa với nhau.
Khi đó hắn chỉ mới mười tuổi, y cũng thế, hai đứa trẻ cùng nắm tay đi qua những cái cây nở đầy hoa, cùng nhau vang lên những khúc ca vui tươi, cùng nhau nói chuyện phiếm, rồi dừng lại ở bên bờ hồ. Mặt nước được ánh sáng của trăng chiếu rọi xuống, lâu lâu dòng nước đẩy đưa theo gió ánh trăng cũng di chuyển theo nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-nguyet/4588880/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.