Trên phiên chợ một người già và một người lớn sải bước dài trên nẻo đường. Họ đi qua từng nơi của chợ, nào là người qua qua lại lại, nào là hàng buôn bán tất cả đều tấp nập. Đi được một lúc họ liền ghé vào một gian hàng bán thịt, người bán thấy họ liền vui vẻ nói:
“Chào mừng quý khách! Xin hỏi quý khách muốn mua loại thịt nào?”
Lão bá bá đảo mắt qua một hồi rồi nói:
“Mua loại nào đắt đắt mà chắc thịt một chút”
Người bán hàng vẫn giữ nụ cười nói:
“Được có ngay cho quý khách”
Nói xong liền lấy con dao sắt nhọn rồi từ từ cắt thịt thành lát dày mỏng khác nhau. Lão bá bá thì hăng say nhìn người bán hàng cắt thịt còn Ngô Thiên Lang thì nhìn xung quanh rồi dừng mắt tại hai người nọ đang trò chuyện:
“Hình như nghe nói Thái tử đã bị mất tích rồi đúng không?”
“Ừ đúng rồi. Nhưng cũng đáng đời tên đó, ai biểu kiêu ngạo quá làm gì rồi để người khác bị sát hại haha”
“Hahaha đáng đời”
Ngô Thiên Lang nghe được những lời đó trong lòng có chút tức giận nhưng rồi cũng nhớ đến câu nói của mẫu hậu khi xưa, ngay lập tức nén xuống.
Lão bá bá mua được thịt xong lấy một chiếc túi ra, nhìn bề ngoài thì đã cũ nát rách rưới, đặt vào tay người bán hàng nói:
“Đây là tiền mua thịt”
Người bán hàng cũng vui vẻ nhận tiền và đáp lại:
“Ân. Cảm ơn quý khách, đi thong thả”
Trả tiền xong bọn họ cũng rời đi. Trên đường đi Ngô Thiên Lang cứ nghĩ đến câu nói lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-nguyet/4588877/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.