Vào lúc chính ngọ mặt trời lên cao, Ninh Thái Nhi bị ánh sáng rọi từ ngoài cửa sổ vào làm cho lóa mắt đến bừng tỉnh, tuy rằng cái trán nóng ran đã hạ nhiệt, nhưng giữa hai chân lại đau giống như đã bị cọc gỗ to dài chọc xuyên qua.
Nàng vén chăn lên xem, phát hiện toàn thân lại đang trần trụi, vừa ngồi dậy, giữa hai cánh hoa sưng đỏ chảy ra chất lỏng màu trắng đục có mùi xạ hương.
Ninh Thái Nhi tuy là thiếu nữ khuê các, nhưng đọc nhiều sách vở, vẫn biết một ít về nam nữ hoan ái, lập tức hiểu được rằng mình đã bị làm nhục, hơn nữa kẻ làm là ai cũng không biết.
Nếu là thiếu nữ bình thường ắt sẽ kêu cha gọi mẹ, sau đó nhảy sông tự sát. Còn nàng thì sau khi đầu óc choáng váng, vẫn cố tự trấn an tâm trí đang rối loạn của mình.
Ninh Thái Nhi tùy tiện sắp xếp lại hành lí, vội vã bước ra khỏi cửa lớn của Lan Nhược tự. Tấm bảng tên nghiêng ngả phát ra tiếng kẽo kẹt, tựa như đang cười nhạo tình cảnh quẫn bách của nàng, nàng nhìn tòa tháp cổ lạnh lẽo này, nghĩ rằng sẽ không bao giờ đặt chân vào đây nữa.
Đường lên kinh thành phải đi ngang qua trấn Ô Cốc, ông lão bán tranh trông thấy Ninh Thái Nhi thì hai mắt sáng lên, muốn nàng ở lại mấy ngày vẽ tranh cho cửa hàng của lão, nếu không có chỗ ở thì có thể trú lại nhà lão.
Ninh Thái Nhi từ chối, nói:
"Ta phải vào kinh ứng thí, thật sự không thể ở lâu, hơn nữa ba ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-nam-u-hon/1522611/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.