Lâm Phong nhìn Thiên Ảnh Ma Điêu giả ngơ, giận tới méo mặt, mấy hôm trước hắn thấy Ảnh Điêu vất vả tìm kiếm hồn thạch nên đã thưởng cho vài sợi Ngân Tâm Thảo giúp tên này gia tăng linh trí, không ngờ lại nuôi ra một đầu bạch nhãn điêu.
Phong Thanh Thanh tìm một chỗ ngồi xuống, nàng nhìn tinh tú trên cao, gương mặt xinh đẹp mỉm cười dịu dàng, không lâu nữa nàng sẽ được gặp lại mẫu thân.
Một lúc sau, Lãnh Hàn Băng từ trong hang động bước ra thì nhìn thấy lưu manh bị treo trên cây, bộ dáng vô cùng thảm hại, chân tay đều bị trói, miệng cũng bị bịt kín, ánh mắt đáng thương nhìn nàng.
- Có chuyện gì? - UUUU…
Phong Thanh Thanh mỉm cười.
- Không có gì, ta sợ hắn rơi xuống nên giúp hắn thôi.
Lãnh Hàn Băng lướt tới chỗ lưu manh, giúp hắn thoát khốn, Lâm Phong vừa rơi xuống đất liền kể khổ.
- Hàn Băng sư tỷ, đệ cảm thấy nữ nhân đó không được bình thường, tỷ nên tránh xa một chút, đêm nay đệ sẽ vào động ngủ với tỷ.
- Đêm nay ta ngủ bên ngoài.
Lâm Phong chưa kịp phản ứng thì nhìn thấy Hàn Băng đã bay lên cành cây, chẳng lẽ đêm nay hắn lại phải ngủ trên cây.
Sáng hôm sau, Thiên Ảnh Ma Điêu tiếp tục hướng về phía Vô Cực Thánh Thụ bay đi, trên đường đi, Lâm Phong tiện thể ghé thăm không ít động phủ của yêu thú.
Có vương giả tọa trấn, Lâm Phong dễ dàng càn quét toàn bộ gia sản của đám yêu thú, bên cạnh đó, hắn còn cùng với tu sĩ giao dịch hồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306366/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.