Một giờ sau, Lâm Phong từ bên trong Thiên Khí Các bước ra, sắc mặt không được tốt, không ngờ một bộ địa cấp khoáng binh lại có giá ngang với một món địa cấp bảo vật, chưa gì đã lỗ mười mấy vạn trung phẩm linh thạch.
Mấy ngày tiếp theo, đệ tử ngũ đại Thánh Cung lần lượt rời Vô Cực Thánh Thành, phần lớn danh ngạch tiến vào bí cảnh đã có chủ, những người không có danh ngạch phải trở về nơi tu luyện.
Bên ngoài Vô Cực Thánh Thành, một đám người vừa đi vừa trò chuyện.
- Huân Vũ tỷ tỷ, hay là tỷ cứ ở lại đây chơi, đợi khi bí cảnh kết thúc rồi trở về cũng được mà.
- Tộc nhân của Liễu gia đều đã rời đi, ta không có danh ngạch, ở lại cũng không làm được gì.
- Phi Dao sư tỷ cũng đâu có danh ngạch, chẳng phải vẫn vui vẻ ở lại đó sao.
Lãnh Phi Dao đi bên cạnh trừng mắt nhìn Lâm Phong.
- Tiểu Phong tử có phải đệ lại muốn ăn đòn đúng không? Liễu Huân Vũ nhìn bộ dáng u rủ của nam nhân bên cạnh, giọng nói ân cần.
- Vô Cực bí cảnh nguy hiểm không thua gì Hoang Nguyên, đạo hữu nhất định phải cẩn thận.
- Đệ biết rồi.
Lâm Phong đột nhiên dừng lại, ánh mắt kiên định nhìn nữ tử đối diện.
- Sau khi bí cảnh kết thúc, đệ sẽ đến Trường Hà tìm tỷ, chúng ta sẽ tiếp tục tiến vào Hoang Nguyên săn yêu thú như lúc ở Thương Vân.
- Đợi đạo hữu đến được Trường Hà rồi tính.
Huân Vũ mỉm cười, ánh mắt nhìn nữ tử bên cạnh.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306353/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.