Lâm Phong nhìn thấy tình hình không ổn, đành phải cầu cứu tiểu sư tỷ ngồi đối diện, Lãnh Phi Dao đang càn quét thức ăn thì bị ai đó đá vào chân, nàng vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy vẻ mặt khó xử của tên sư đệ.
- Chuyện gì cũng phải đến tay ta.
Phi Dao bỏ vũ khí xuống, ánh mắt lấp lánh nhìn hai túi trữ vật trước mặt.
- Tiểu Phong tử, nếu hai vị tỷ tỷ không nhận hay là đệ tặng cho ta đi.
Vừa dứt lời, ngọc thủ của Phi Dao lập tức vươn tới, chỉ tiếc là tu vi của nàng không bằng hai vị tỷ tỷ nên không lấy được.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày.
- Phi Dao, thứ này là của Lâm Phong, muội không thể lấy được.
- Tiểu Phong tử đã tặng cho tỷ vậy thứ này là của tỷ, nếu tỷ không lấy vậy chẳng phải trở thành vật vô chủ rồi sao? Lâm Phong nghe tiểu sư tỷ nói liền hùa theo.
- Đúng vậy, thứ đệ tặng đi sẽ không bao giờ lấy lại.
Cuối cùng thì gian kế của Lâm Phong vẫn thành công, tuy cả hai nàng không muốn nhận nhưng giao linh thạch vào tay Phi Dao thì chẳng khác nào giao trứng cho ác.
Phi Dao hoàn thành nhiệm vụ lại bắt đầu càn quét thức ăn, nàng vừa cầm vũ khí thì phát hiện một nửa số thức ăn trên bàn đã biến mất.
- Đại hắc hổ, mau trả thức ăn cho ta.
- Hắc hắc…
Hổ ca lắc đầu, thức ăn đã vào tay sao có thể đưa cho người khác, ăn được nhiều hay ít phải dựa vào bản lĩnh của mỗi người.
Đang lúc trận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306351/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.