Lạc Minh thở dài, lâu lâu ngủ được một giấc cũng không yên, nếu là lúc trước thì lão đã đấm cho mấy phát nhưng bây giờ làm gì cũng phải để ý đến hình tượng Thánh Chủ.
- Có chuyện gì xảy ra? Một vị chấp sự tiến lên kể lại toàn bộ mọi chuyện cho Lạc Minh nghe, nguyên nhân khiến cho các vị trưởng lão mâu thuẫn lại xuất phát từ trên người một tên đệ tử.
Sau khi nghe hết mọi chuyện, cuối cùng Lạc Minh cũng hiểu tại sao đám lão đầu này lại muốn đánh nhau, đan thuật huyền diệu như vậy dù là lão cũng động tâm, Lạc Minh đi tới bên cạnh Đường Nghiêm.
- Đường lão đầu, lão phu biết ở gần đây có vài chỗ bán linh tửu rất được, đi làm vài bình có được không?
Đám lão đầu bên cạnh nhìn bộ dáng thân thiết của hai tên trước mặt, bọn họ cảm giác có chút không ổn, một lão đầu nhịn không được mà mở lời.
- Hai ngươi định rời đi?
- Đúng vậy.
Lạc Quân gật đầu, ánh mắt khiêu khích nhìn đám đan sư.
- Thi đấu xong rồi còn ở lại làm gì?
- Hừ, hôm nay bọn ta không lấy được đan thuật thì các người đừng hòng rời đi.
- Ta nói đám lão đầu các ngươi đúng là thấy tài sáng mắt, đạo đức nghề nghiệp bỏ đâu hết rồi?
Mấy lão đan sư đỏ mặt nhìn Lạc Minh, tên này còn dám nói đến đạo đức với bọn họ sao, vài lão đầu bất mãn lên giọng.
- Đừng tưởng ta không biết ý đồ của lão, có phải lão cũng muốn lấy thượng cổ đan thuật đúng không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306340/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.