Lãnh Hàn Băng đứng bên ngoài phòng đợi một lúc thì nghe thấy tiếng thét kinh hãi của tiểu muội, nàng vội hướng phòng của lưu manh đi tới, vừa bước tới cửa thì nhìn thấy hai tên bên trong bước ra.
Vẻ mặt Phi Dao tràn đầy đắc ý còn Lâm Phong thì mang bộ mặt đau khổ, tự nhiên lại mất 15 vạn trung phẩm linh thạch, lòng đau như cắt.
Lúc ba người Lâm Phong đi đến Chủ Cung thì nhìn thấy một đám người đang đứng chờ ở trước đại môn, Phong Viêm thấy sư đệ tới liền bước lên chào hỏi.
- Lâm sư đệ, tu vi của đệ thế nào rồi? - Không có vấn đề.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt hưng phấn của gian thương, hình như tâm tình của đối phương rất tốt.
- Phong sư huynh có chuyện gì vui sao?
- Chuyện này phải đa tạ sư đệ giúp đỡ.
Mấy ngày hôm nay, Phong Viêm nghe theo lời của Lâm Phong, ngày đêm quấn lấy Tuệ Vân, tìm mọi cách giúp nàng lấy lại tinh thần, trời cao không phụ người có lòng, cuối cùng Tuệ Vân cũng cho hắn một cơ hội.
Lâm Phong mỉm cười, hắn chỉ bày kế, được hay không phải xem vào tình cảm của Phong Viêm dành cho Tuệ Vân sư tỷ.
- Chúc mừng sư huynh.
- Cái gì? Tuệ Vân sư tỷ chấp nhận ngươi rồi?
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh chợt hét lên, giọng nói của nàng đủ để cho mấy trăm tu sĩ đang tiến vào Chủ Cung phải quay lại nhìn, Tuệ Vân thì đỏ mặt chỉ muốn tìm một chỗ chui vào.
Lâm Phong biết Tuệ Vân sư tỷ da mặt mỏng, vội tìm cách giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306338/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.