Lâm Phong nhìn đầu yêu cầm bên dưới, lông xù, thân béo, chân ngắn, dáng lùn, chiều cao chưa tới nửa thước, nhất là cặp mắt to tròn liên tục liếc nhìn xung quanh, có khi tên này còn chưa biết bản thân đã bị bắt, giọng nói của hắn tràn đầy nghi ngờ.
- Đầu yêu cầm này có thể bay được sao? - Dễ thương quá.
Phi Dao nhìn tiểu điêu bên dưới, đôi mắt lấp lánh, trên người nàng mà còn đủ linh thạch thì nhất định phải lấy cho được đầu yêu cầm khả ái này.
Trong lúc mọi người đấu giá thì Lâm Phong bắt đầu thương lượng với lão đầu.
- Ta thấy con chim này không ổn, lỡ như nó đâm đầu vào vách núi thì toang.
- Tiểu tử ngươi đừng bị vẻ bên ngoài của nó lừa gạt, song nhãn hữu thần, không tệ.
Lâm Phong ít khi nghe được lão đầu mở miệng tán thưởng, thứ lão nói tốt thì chắc chắn là hàng thượng phẩm.
- 80 vạn.
Lâm Phong lập tức ra giá, Lãnh Phi Dao ngồi bên cạnh ủng hộ hết mình, đầu yêu cầm khả ái như vậy nàng nhất định phải ôm cho thỏa thích.
Lần này đấu giá vô cùng kịch liệt, khi giá trị Thiên Ảnh Ma Điêu lên đến 90 vạn trung phẩm linh thạch, chỉ còn lại Lâm Phong và hai căn phòng đối diện tham gia tranh đoạt.
Phong Viêm nhìn tên sư đệ bên cạnh vẫn muốn tiếp tục ra giá, nhỏ giọng nhắc nhở.
- Có thể đối phương là chấp sự của Ngự Thú Thánh Cung, sư đệ không nên liều lĩnh.
- Đệ biết phải làm sao.
Trên sàn đấu phải xem ai trả được giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306321/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.