Lúc này mới là giờ dậu, Thiên Cực Dạ Quang đến giờ tuất mới xuất hiện, Lâm Phong chỉ có thể tìm một nơi chờ đợi, ánh mắt hắn nhìn gian thương bên cạnh thì thấy đối phương lấy ra một khối đá cầm trên tay.
- Phong sư huynh, huynh cầm thứ gì vậy? - Lưu Ảnh Thạch.
Từ sau khi đại thiên bí cảnh kết thúc, Phong Viêm cảm giác tâm tình của Tuệ Vân hình như không được tốt, ngay cả lúc luyện chế đan dược cũng mắc phải một ít sai lầm.
Phong Viêm nhìn thấy nữ thần như vậy, trong lòng tất nhiên cũng không vui, mấy hôm nay hắn luôn nghĩ cách giúp Tuệ Vân vui vẻ, vừa nhìn thấy Phi Dao sử dụng bảo vật của Lâm Phong, trong đầu hắn liền nghĩ đến Thiên Cực Dạ Quang.
Lâm Phong vừa nghe gian thương nói đến Lưu Ảnh Thạch liền hiểu ra dụng ý của đối phương, hắn lấy ra hai khối Lưu Ảnh Thạch cầm trong tay, một khối tặng Huân Vũ, một khối tặng Hàn Băng.
Đột nhiên giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi chỉ lấy hai khối thôi sao?
- Lão cũng muốn?
- Lão phu không có hứng thú tranh giành với đám nha đầu kia
- Đều là người một nhà, lão thích thì cứ nói, không cần phải ngại.
Lâm Phong biết lão đầu thích nhất chính là tìm hiểu những thứ huyền bí, chỉ là bình thường đã quen thanh cao, không muốn nhờ vả người khác.
Hắn chuẩn bị lấy ra thêm một khối Lưu Ảnh Thạch thì giọng nói của lão đầu lại truyền đến.
- Người có trí tuệ phải biết nhìn xa.
- Có ý gì?
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306302/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.