Nhìn vẻ mặt đắc ý của Lâm Phong, Linh Mộng mỉm cười.
- Được, xem như ngươi có lý, nhưng trước khi tiến vào bí cảnh, ngươi đã hứa tìm giúp ta một vật có nhớ không? - Không phải là Ngân Tâm Thảo sao?
- Ngươi giao Hỏa Vân Chi cho ta, chuyện Ngân Tâm Thảo xem như kết thúc.
Lâm Phong lấy ra mấy cái rễ cây ném cho nàng.
- Đừng tưởng chỉ có nữ nhân mới có cái ngàn vàng, lời hứa của nam nhân bọn ta cũng đáng giá ngàn vàng, quân tử nói là làm.
Linh Mộng nhìn rễ cây trong tay, nàng có thể cảm nhận được dược lực nồng đậm bên trong bọn chúng.
- Chỉ có nhiêu đây?
- Nhiêu đó thôi, lúc đầu ta định lấy nguyên gốc Ngân Tâm Thảo cho ngươi nhưng mà tên đó cầu xin quá nên ta mềm lòng tha cho, dù sao ngươi cũng đâu có nói là phải lấy cả gốc.
- Ngươi… khốn kiếp, ngươi tưởng ta là đồ ngốc sao? Nếu người đã tha cho Ngân Tâm Thảo thì cần gì phải đuổi tới Hỏa Diệm Sơn.
Gương mặt xinh đẹp của Linh Mộng hiện rõ vẻ tức giận, tên khốn kiếp này tưởng ai cũng ngốc như hắn sao?
Lâm Phong ngẩn mặt nhìn trời.
- Nếu ta nói lúc đó ta chỉ là vô tình đi ngang qua thì ngươi có tin không?
- Nam nhân không có tên nào thật lòng.
Linh Mộng bước tới bên cạnh Hàn Băng, giọng nói chân thành.
- Hàn Băng, ta không cho phép muội ở bên cạnh tên lừa đảo này.
Lâm Phong cũng bước tới bên cạnh Hàn Băng, giọng nói vu vơ.
- Hình như có người từng hứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306300/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.