Trên đường đi, Lâm Phong đã hoàn thành luyện chế số đan dược trên Nhiệm Vụ Bảng, Âm Dương Ma Trận cũng luyện được vài cặp, Dịch Dung Đan vài bình, Loạn Hồn Tán cũng có một mớ, nhiều nhất vẫn là bạo đan có đến mười mấy viên huyền cấp, phần lớn linh thạch của hắn đều đổ vào thứ này.
Thực Cốt Pháp Tiễn thuộc về binh khí tà đạo nếu không đến lúc sống còn thì hắn sẽ không sử dụng món đồ này.
- Lão đầu, mấy thứ này tuy tốt nhưng chỉ là vật ngoài thân, thực lực bản thân vẫn là thứ quan trọng nhất, lão thấy ta nói có chuẩn không? - Bớt nhảm, muốn gì thì nói ra.
- Tiền bối đúng là lợi hại, vừa nhìn đã rõ tâm tư của tiểu bối.
Lâm Phong theo thói quen trước vuốt đuôi ngựa lấy lòng, sau đó vào vấn đề.
- Tiền bối có thuật pháp nào lợi hại không?
- Chẳng phải tiểu tử ngươi không muốn trở thành pháp sư sao?
- Đúng là như vậy.
Nhớ tới mấy cái pháp văn kia là hắn đau đầu.
- Ta chỉ muốn học vài loại thuật pháp để phòng thân, không cần phải trở thành pháp sư.
Thông thường đan sư sẽ lựa chọn tu luyện chiến pháp để trở thành chiến, đan song tu, ít có tu sĩ trở thành pháp, đan song tu vì luyện chế pháp chỉ có độ khó không thua gì luyện chế đan dược.
Một tên pháp sư không biết luyện chế pháp chỉ thì chẳng khác gì một tên đan sư không biết luyện chế đan dược, nói ra chắc chắn sẽ bị thiên hạ chê cười.
- Tiểu tử ngươi ham học là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306252/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.