Lão đầu dùng độc của Thanh Lân Xà cùng với vài gốc linh dược luyện chế thành một bình dược thủy có mùi vô cùng kinh dị.
- Bôi lên người đi.
- Oẹ… thúi quá…
Lâm Phong cảm giác cái mùi này không khác gì mùi xác thối, phải cố lắm hắn mới hoàn thành giai đoạn cuối cùng.
Sau khi bôi xong dược dịch, Lâm Phong lấy ra Phong Linh pháp chỉ nắm trong tay, Lưu Tinh Đao cũng rời vỏ, chỉ cần gặp biến là lui.
Bên trong sơn cốc âm u mờ mịt, bên trên bị độc vụ che khuất, ánh sáng không thể xuyên qua, xung quanh không một tiếng động, nhìn kĩ thì nơi này có vài phần giống với Quỷ Lâm.
- Thật là nhiều âm khí.
Lâm Phong phát hiện nơi này âm khí dày đặc, có lẽ tu sĩ đến đây cũng không dám động vào mấy bộ thú cốt, lỡ như trúng độc thì đăng xuất như chơi.
Trong màng sương âm u, một bộ thú cốt từ dưới đất chui lên, sau đó là từng bộ thú cốt xuất hiện, bọn chúng cắm đầu hút thứ bột trắng mà Lâm Phong vừa rải xuống, tiếng kêu lách cách hòa cùng tiếng gió vang vọng sơn cốc.
- Ối… mẹ ơi…
Lâm Phong chợt muốn về nhà, bây giờ hắn mới biết bản thân mình có chút sợ ma, nhìn từng bộ thú cốt to như trâu như bò, còn có cả mấy bộ không đầu chạy đầy đất, thật là phi diệu.
- Đừng nhìn nữa, đợi thêm một lúc không chừng sẽ có yêu thú đến.
- Biết rồi.
Thực cốt pháp tiễn phá không bay đi, mấy trăm bộ thú cốt thoáng cái đã hóa thành tro
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306225/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.