Không chỉ có Trương Quân phát ra cảm khái, Vô Giác và Lý Nguyên cũng có suy nghĩ giống như vậy. Nghĩ đến lúc trước đã khinh thường Hứa Chiêu, bọn họ đều cảm thấy hổ thẹn.
Bọn họ bắt quỷ đã nhiều năm, chỉ có một chút danh tiếng ở trong loài người, đâu giống như Hứa Chiêu, chỉ dựa vào danh hiệu “Ngọc Diện Bá Vương” đã làm chúng quỷ sợ tới mức chạy tán loạn khắp nơi.
Bọn họ thật sự kém cô quá nhiều, về sau không thể trông mặt mà bắt hình dong.
“Đúng là hậu sinh khả uý, Trường Giang sóng sau đè sóng trước a.”
Hứa Chiêu: “……”
Nhìn thấy Hứa Chiêu trầm mặt, quỷ bị tai nạn xe bị cô túm ở trong tay đã vô cùng sợ hãi, sợ Hứa Chiêu không vui sẽ trực tiếp đánh nó một trận, nó từng nghe một tin đồn.
Trong truyền thuyết, Ngọc Diện Bá Vương - Hứa Chiêu lớn lên xinh đẹp nhưng lại vô cùng hung ác, cho dù là quỷ hay là yêu, ở trong tay cô đều đánh không được một hiệp.
Vận khí tốt, chỉ bị Hứa Chiêu đánh một trận rồi thả chạy. Vận khí không tốt, sẽ bị Hứa Chiêu đưa đi lao động cải tạo. Càng xui xẻo, nói không chừng sẽ bị Hứa Chiêu đánh đến hồn phi phách tán.
Quỷ bị tai nạn xe càng nghĩ càng sợ hãi, nó chỉ muốn làm một con quỷ tự do, không muốn bị đánh, không muốn đi lao động cải tạo, càng không muốn hồn phi phách tán.
Bởi vì sợ hãi, quỷ bị tai nạn xe ở trong tay Hứa Chiêu đã muốn mềm nhũn thành một vũng bùn.
Nhìn nó thật đáng thương, Hứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-that-la-mot-dai-lao/3914327/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.