Trần Quang Kiến rất bình tĩnh đối với sự tức giận của Trần Thu Miểu, nhiều năm qua, ông ấy đã quá quen thuộc với tính tình của Trần Thu Miểu, cũng biết cách trấn an Trần Thu Miểu như thế nào.
Ông ấy thở dài: “Không phải ba ba mời người khác, đây đều là do cổ đông trong công ty đề cử. Mặc dù ba ba là chủ tịch, nhưng cũng phải cho những cổ đông khác thể diện.”
Trần Thu Miểu nghe Trần Quang Kiến nói như vậy, thì đã tin tưởng, cảm thấy Trần Quang Kiến không phải cố ý, nhưng vẫn không cam lòng, lẩm nhẩm lầm nhầm: “Những người đó cầm tiền chia hoa hồng của nhà chúng ta, còn muốn xen vào chuyện nhà của chúng ta, thật phiền.”
Trần Quang Kiến trấn an vài câu, sau đó mời hòa thượng, đạo sĩ vào trong nhà.
Trần Thu Miểu an tĩnh lại, cô ấy tin tưởng lý do thoái thác của Trần Quang Kiến, nhưng trong lòng vẫn tức giận, lén lút dựng thẳng nắm tay với Hứa Chiêu, cổ vũ cho cô: “Chiêu Chiêu, tớ tin tưởng cậu là người lợi hại nhất. Lát nữa cậu phải biểu hiện cho thật tốt, đều đánh bại bọn họ.”
Trần Quang Kiến là ông trùm của ngành địa ốc, trong tay có tiền, quen biết bạn bè cũng nhiều. Ông ấy đã nhờ người mời đại sư, những đại sư này cũng không phải là kẻ lừa đảo, mà là người có chút bản lĩnh.
Tới đây chỉ có ba người, nhưng chủng loại đầy đủ hết, một hòa thượng, một đạo sĩ, còn có một Mã Tiên.
Nhìn thấy có Mã Tiên, Hoàng Đại nương tử hít hít cái mũi: “Mùi hồ ly
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-that-la-mot-dai-lao/3914323/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.