Hoàng Đại nương tử cũng nhìn ra Hứa Chiêu đã buông lỏng, nó biến thành hình người, đi vòng đến phía sau Hứa Chiêu, cẩn thận đấm đấm bả vai cho Hứa Chiêu: “Đương nhiên là hợp pháp. Năm đó tổ tiên của tôi chính là một danh kỹ của thanh lâu, có vô số công tử ca đưa vàng bạc châu báu cho ngài ấy, ngài ấy còn nổi tiếng hơn cả tổ tiên của Hồ Yêu. Mỗi ngày Hồ Yêu đều thổi phồng việc nó có huyết mạch của Đát Kỷ, nhưng nó không nghĩ đến, Đát Kỷ chính là Cửu Vĩ Hồ, một Hồ Yêu bình thường như nó, cũng dám ăn vạ mặt trăng.”
Hoàng Đại nương tử đúng là một con chồn thời thượng, ngay cả chuyện ăn vạ mặt trăng mà nó cũng biết.
Hoàng Đại nương tử nói ra vài câu khinh thường Hồ Yêu, lại chuyển đề tài về lại chủ đề Gia Tiên: “Đại sư, rốt cuộc ngài có đáp ứng nhận tôi làm Gia Tiên không?”
Nó dựa đầu lên vai của Hứa Chiêu, quyến rũ thổi một hơi.
Đúng như lời nó nói, chồn cũng không kém hơn Hồ Yêu bao nhiêu.
Ngay cả Hoàng Mao vẫn luôn sợ hãi nó cũng nhìn đến ngây người.
Diệp Cẩn Ngôn không có phản ứng, anh đã bị biểu tình của Hứa Chiêu hấp dẫn, anh cảm thấy tiểu quỷ nghèo này đặc biệt thú vị. Trong chốc lát nhíu mày, trong chốc lát mỉm cười, không biết trong lòng cô ấy đang lo lắng điều gì.
Hứa Chiêu châm chước: “Cô thật sự có thể tự mình nuôi sống bản thân? Không cần tôi cung phụng?”
Hoàng Đại nương tử biết Hứa Chiêu nói như vậy là đã đồng ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-that-la-mot-dai-lao/3914310/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.