Tần Thiển nổi giận, lúc còn sống nó cũng từng bị trộm đồ, nó hận nhất là mấy người ăn trộm, nó không chút nghĩ ngợi mà bay nhanh tới bên người của người đàn ông cường tráng.
Người đàn ông này đã đưa tay sờ đến túi tiền của ông cụ, bỗng nhiên cảm giác được có một trận gió lạnh thổi qua, ông ta không tự giác mà run run.
Động tĩnh quá lớn, làm cho ông cụ nhận ra mình đang bị trộm đồ: “Bắt ăn trộm!” Ông cụ tức giận đến dậm chân, đây chính là tiền cứu mạng của vợ ông, nếu bị trộm mất, bệnh của vợ ông phải làm sao bây giờ? Trên xe buýt trở nên hỗn loạn, Hứa Chiêu mang theo Tần Thiển đi xuống xe buýt, Tần Thiển đắc ý dào dạt: “Nếu trong Quỷ giới có bình chọn quỷ tiên tiến, trong đó tuyệt đối có tôi.”
Hứa Chiêu cũng bị nó chọc cười.
Tần Thiển cũng nở nụ cười.
Không biết có phải ảo giác hay không, tựa hồ Tần Thiển đã đẹp hơn lúc trước, cái đầu bị đè dẹp lép của nó tựa hồ đã tròn hơn.
Hứa Chiêu suy tư, không đợi cô nghĩ nhiều, giọng nói ồn ào cách đó không xa đã đánh gãy suy nghĩ của Hứa Chiêu. Bọn họ đã đi tới gần tiểu khu mà Tần Thâm ở, xung quanh tiểu khu rất ầm ĩ, còi cảnh sát, xe cứu thương còn có tiếng người ầm ĩ ở chung quanh, tất cả đều biểu hiện nơi này đã xảy ra chuyện không bình thường.
Hứa Chiêu nhìn về hướng tiểu khu, sắc mặt của cô đã trở nên ngưng trọng, nơi đó huyết khí tận trời, âm khí vờn quanh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-that-la-mot-dai-lao/3914291/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.