Chính Nhất Phái rất nổi tiếng ở Hoa Hạ, mặc kệ là bắt quỷ, xem phong thuỷ hoặc là xem bói, mỗi hạng mục đều có thể kiếm tiền, đây là lần đầu tiên Dương Sĩ Kỳ nhìn thấy một thiên sư vì tiền mà phát sầu.
Thần sắc của anh ta khẽ nhúc nhích: “Minh Trần đã làm nhiều việc ác, đã bị treo thưởng rất nhiều ngày. Đạo hữu bắt được Minh Trần, cho nên đạo hữu cũng có thể nhận tiền thưởng.” Thấy hai mắt của Hứa Chiêu phát sáng, Dương Sĩ Kỳ cười nói, “Sư phụ của tôi luôn coi trọng thiên tài, nếu đạo hữu đi cùng tôi trở về Chính Nhất Phái, sư phụ nhất định sẽ phá lệ thu đạo hữu làm đồ đệ.”
Thiên phú của Hứa Chiêu đã nằm ngoài dự đoán của anh ta.
Ở trong Chính Nhất Phái thì đàn ông chiếm đa số, rất ít nữ thiên sư, bất quá Dương Sĩ Kỳ cảm thấy có một vị sư muội có thiên phú xuất chúng và dung mạo mỹ lệ cũng là chuyện không tệ.
Dương Sĩ Kỳ có chút đỏ mặt.
Nếu những thiên sư khác nghe thấy sư phụ của Dương Sĩ Kỳ muốn thu mình làm đồ đệ, e rằng đã trực tiếp đồng ý rồi, nhưng Hứa Chiêu hoàn toàn không đem lời nói thu đồ đệ của Dương Sĩ Kỳ để ở trong lòng. Cô chỉ để ý đến tiền thưởng mà anh ta đã nhắc tới, Hứa Chiêu rất có hứng thú: “Tiền thưởng được bao nhiêu?”
Dương Sĩ Kỳ không nghĩ tới lực chú ý của Hứa Chiêu đều ở trên tiền thưởng, anh ta khô khan nói: “Không nhiều lắm, năm vạn tệ……”
Không đợi Dương Sĩ Kỳ nói xong,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-that-la-mot-dai-lao/3914284/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.