Hứa Kiều liếc nhìn Triệu Cảnh Minh bên cạnh, ánh mắt phức tạp, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ cùng yêu mị khiến Triệu Cảnh Minh thấy rõ ràng.
Triệu Cảnh Minh đang bị dung nhan của Hứa Chiêu làm cho kinh diễm phục hồi tinh thần lại, nhịn không được đau lòng Hứa Kiều: ” Kiều Kiều, người anh yêu chỉ có em.”
Để tỏ lòng quyết tâm của mình, anh ta cau mày nhìn Hứa Chiêu.
Nhìn thấy sự tương tác giữa Hứa Kiều và Triệu Cảnh Minh, ánh mắt Từ Chí Viễn lóe lên, thái độ đối với Hứa Chiêu càng lạnh lùng hơn:
“ Trở về rồi nhưng cũng đừng có suy nghĩ lung tung. Tuy rằng Kiều Kiều không phải con gái ruột của tôi, nhưng trong lòng tôi con bé còn quan trọng hơn con gái ruột.”
Những lời này của ông ta gần như chỉ vào mũi Hứa Chiêu và nói rằng Hứa Kiều còn quan trọng hơn đứa con gái ruột là cô.
Lưu Phù Nhân không nói gì, nhưng thái độ trầm mặc của bà ta chính là đồng ý với lời nói của Hứa Tri Viễn.
“ Nếu cô đã đến Bắc Kinh, thì hãy quên những tật xấu ở nông thôn đi, đừng suốt ngày giả thần giả quỷ, ngày thường học tập Kiều Kiều một chút sớm ngày trở thành một đại gia khuê tú. Đương nhiên quan trọng nhất là không cần nghĩ đến việc tranh giành tình cảm với kiều Kiều, cũng không cần đi ra ngoài làm mất mặt Hứa gia. Nếu như cô làm Hứa gia mất mặt, ta có thể đón cô về đây cũng có thể đưa cô trở về chỗ cũ. Hứa Tri Viễn cau mày, từ trên xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-that-la-lao-dai/943283/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.