Con rùa đen được Hứa Chiêu thay đổi chỗ nằm phơi nắng lặng lẽ leo lên tay Hứa Quan Nguyệt, một thanh âm già nua phát ra từ trong miệng con rùa đen:
” Nếu ngươi luyến tiếc, thì có thể giữ con bé lại.”
Nếu Hứa Chiêu ở đây, cô nhất định sẽ rất kinh ngạc, trong mắt cô, con rùa đen này chẳng qua chỉ là sủng vật Hứa Quan Nguyệt nuôi dưỡng, nhiều năm như vậy chỉ thích lười biếng phơi nắng, cô cũng không biết con rùa đen lại có thể nói chuyện.
” Con bé phải đi, đi Bắc Kinh mới là nơi nó nên đến.” Hứa Quan Nguyệt phun ra một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt, hai mắt trống rỗng.
Con rùa chậm rãi bò lên tay ông, sau khi thiên nhãn bị hủy ngươi không thể xem quẻ nữa, hôm nay hao hết tâm huyết vì Hứa Chiêu mà tính một quẻ, đáng giá sao?”
Hứa Chiêu không rõ, nhưng rùa đen thì rất rõ ràng, hai mươi năm trước, Hứa Quan Nguyệt cũng có một biệt danh là Hứa bán tiên, nhưng mà ở thời điểm đó Hứa bán tiên không phải danh xưng trào phúng, mà là mô tả trực quan nhất về năng lực của Hứa Quan Nguyệt.
Hứa Quan Nguyệt tính quẻ cực kỳ chuẩn, giới thiên xư tôn xưng ông là bán tiên. Nhưng sau khi thiên nhãn bị phế, tên tuổi của Hứa bán tiên cũng dần mai danh ẩn tích.
Hứa Quan Nguyệt cười nhạt một tiếng: ” Đương nhiên đáng giá.”
Con rùa đen không biết đã sống được bao lâu, thở dài giống như đã nhìn thấy hết nhân sinh: ” Kết quả thế nào?”
Hứa Quan Nguyệt lau vết máu nơi khóe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-that-la-lao-dai/943280/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.