Tô Liên Y giật bắn người: “Vân Phi Tuân, ta gọi chàng là Đại Hổ, mà chàng định làm ‘hổ báo’ thật đấy à?
Chàng không nhận ra là ta đang nói tức lên vì dỗi sao?” Vẻ mặt Vân Phi Tuân vô cùng nghiêm túc, có phần mộc mạc, nhưng sâu trong hốc mắt sâu thẳm, đôi đồng tử sáng quắc lại thoáng qua một tia tinh quái: “Dù Nữ vương đại nhân có đang dỗi hay không, chỉ cần là mệnh lệnh, ta đều sẽ thực hiện.” Cũng may Tô Liên Y ngăn cản kịp thời, nếu không với cái tính khí của Vân Phi Tuân, thanh xà nhà kia chắc chắn sẽ bị dỡ xuống thật.
Cũng chính vì thế mà Tô Liên Y thực sự biết sợ rồi, nàng tự nhủ từ nay về sau chẳng dám tùy tiện đưa ra những yêu cầu vô lý để trêu tức hắn nữa, nhưng đó là chuyện của sau này.
Thấy Tô Liên Y không bắt mình làm việc gì nữa, Vân Phi Tuân lập tức làm cái việc mà cả tháng nay nằm liệt giường hắn khao khát nhất.
Không, không phải là trói Tô Liên Y lên giường để bắt nàng giải quyết nỗi buồn giúp mình đâu, so với chuyện đó thì ôm ấp, hôn hít mới là quan trọng nhất!
Tô Liên Y đang vừa quan sát khung cửa sổ trống huơ trống hoác vừa tính toán cách cải tạo, bỗng cảm thấy mình bị ai đó ôm chầm lấy từ phía sau.
Ngay sau đó là những nụ hôn vụn vặt mang theo hơi nóng hổi rơi xuống cổ nàng, kèm theo nhịp thở nặng nề và những đụng chạm...
đầy nhạy cảm.
“Chàng định làm gì?” Trái ngược với ngọn lửa đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5300258/chuong-484.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.