Ánh hừng đông của buổi sớm mai xuyên qua những thanh song cửa bắn vào trong phòng, chẳng chút trở ngại, chỉ vì trên cửa sổ vốn không có giấy dán.
“Đã đỡ hơn chút nào chưa?” Kèm theo ánh nắng ấm áp là giọng nói nhẹ nhàng của Tô Liên Y.
Vân Phi Tuân còn chưa mở mắt, khóe môi đã nở nụ cười.
Mái nhà dột mưa, vách tường lọt gió, nhưng bấy nhiêu chẳng thể dập tắt được sự khoan khoái và hương thơm ấm áp này.
“Người đẹp ngủ trong rừng thì phải hôn mới tỉnh, nàng hôn ta một cái, ta liền tỉnh ngay.” Giọng nam nhân trầm thấp êm tai vang lên tĩnh lặng, lại lộ ra vẻ cực kỳ nghiêm túc.
Tô Liên Y chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ, khóe miệng không nhịn được mà giật giật hai cái, thầm hối hận vì đã kể chuyện cổ tích Andersen cho Vân Phi Tuân nghe.
Thực sự là vì Vân Phi Tuân phải nằm trên giường suốt hơn một tháng trời, mà trong cái môi trường thiếu thầy thiếu thuốc này, để giảm bớt đau đớn cho hắn, nàng chỉ còn cách nói thật nhiều chuyện để phân tán sự chú ý.
Một tháng thời gian nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn, Tô Liên Y đã đem chuyện Trung Quốc hiện đại kể cho hắn nghe đến lộn tùng phèo cả lên, giờ đây thi thoảng Vân Phi Tuân còn biết thốt ra cả câu “Ai la vụ u” (I love you) nữa.
Trong tình cảnh bí đề tài, nàng mới buồn chán đến mức lôi chuyện cổ tích ra kể, không ngờ Vân Phi Tuân lại nghe rất hăng say.
Và cái tích “Người đẹp ngủ trong rừng”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5300255/chuong-481.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.