Trời đã về chiều.
Đoàn xe đang đi về hướng tây rẽ khỏi con quan đạo vắng người, tiến vào một khu rừng nhỏ, trông như chuẩn bị dựng trại nghỉ chân.
Đoàn xe ấy chính là đoàn xe của Hạ Dận Hiên.
Sở dĩ luôn đi trên những con đường hẻo lánh, là bởi chuyến đi này vốn nhằm mục đích đào vong, e bị người phát hiện.
Hạ Dận Hiên rất rõ năng lực của Hạ Dận Tu — lần theo manh mối từ Vân phủ, sớm muộn gì cũng sẽ lần tới Hiệu sách Đình Phong.
Nhưng thì sao?
Mộ Diệp Phàm xưa nay thần long thấy đầu không thấy đuôi, ngay cả chưởng quỹ của Hiệu sách Đình Phong hay bất kỳ sản nghiệp nào của Mộ gia cũng không biết thân phận thật sự của hắn, càng không biết hắn đang ở đâu.
Lùi một bước mà nói, dù có biết được thân phận thì đã sao?
Chỉ khiến mọi chuyện trở nên thú vị hơn mà thôi.
Nhờ có ngọn đèn dầu nhỏ le lói trong xe, Tô Liên Y dễ chịu hơn nhiều, khi rèm xe được vén lên cũng không còn quá khó chịu vì ánh sáng.
“Phu nhân, đến nơi rồi, mời xuống xe.” Chu Thanh khẽ nói.
Tô Liên Y khẽ nhíu mày, phu nhân?
Rồi chợt nhớ đến thân phận ngụy trang của đoàn xe khi rời khỏi kinh thành.
Hiện giờ tuy không có người ngoài, nhưng Hạ Dận Hiên vẫn ra lệnh cho thuộc hạ đổi cách xưng hô, e rằng lỡ để người ngoài nghe được tên thật hay những từ then chốt.
Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy mức độ cẩn trọng của hắn.
“Ừ.” Tô Liên Y bước xuống xe ngựa, sắc mặt tái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5300247/chuong-473.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.