Vân Phi Dương lúc này mới rời tay.
Sơ Huỳnh từ tư thế nửa nằm ngồi hẳn dậy, cười tủm tỉm nhìn Vân Phi Dương: “Mới xa nhau một thời gian, sao lại hấp tấp như vậy?
Chẳng lẽ những thê thiếp trong hậu viện hầu hạ không tốt sao?” Nàng mỉa mai.
Vân Phi Dương cũng không phải kẻ ngốc, hắn luôn biết Sơ Huỳnh không dung nạp thê thiếp.
Hắn lập tức chuyển đề tài: “Hoàng thượng e rằng sắp ban thánh chỉ phái ta đến thành Đông Ô trấn thủ rồi, nàng đi cùng ta có được không?” Sơ Huỳnh ngồi dậy kéo lại áo, mọi sự xuân sắc bị áo lụa hồng che khuất.
Bầu không khí mờ ám xung quanh giảm đi rất nhiều: “Trong thời gian ngắn, thánh chỉ này sẽ không ban ra.
Dù có ban ra, cũng phải là sau khi chàng thành hôn.” Lông mày không đậm không nhạt của Vân Phi Dương khẽ nhíu lại: “Nàng nói Nguyệt công chúa Huyền quốc?” Sơ Huỳnh gật đầu: “Phải.” Mọi chuyện xảy ra ở kinh thành, Vân Phi Dương đều thấy rõ.
Về chuyện cưới Thác Bạt Nguyệt, hắn không tán thành, cũng không phản đối.
Nếu nạp Thác Bạt Nguyệt có thể giải quyết mâu thuẫn trong nhà đệ đệ mình, hắn sẵn lòng làm.
Chỉ là...
“Dù là hòa thân, Hoàng thượng cũng phải hỏi ý ta.
Nghe nói nàng và Thác Bạt Nguyệt quan hệ không hòa hợp, nếu nàng không thích, ta sẽ từ chối chuyện này.” Trên mặt Hạ Sơ Huỳnh lóe lên một tia cười lạnh, giây lát sau lại trở lại nụ cười ngọt ngào nhàn nhạt: “Thành hôn bốn năm, nạp vô số thiếp, nhưng đây là lần đầu tiên chàng hỏi ý kiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5300235/chuong-461.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.