Tô Liên Y chưa từng nghĩ có một ngày thân thể mình lại suy nhược đến mức như vậy, nói choáng là choáng, chuyện này dù ở thời hiện đại hay sau khi đến nước Loan nàng cũng chưa từng gặp qua. Là bác sĩ, nàng đã quen nhìn bệnh nhân yếu ớt, nhưng khi người suy yếu lại là chính mình, cảm giác phẫn uất xen lẫn bất lực ấy, người ngoài hoàn toàn không thể hiểu được.
Nàng nhắm mắt, không nói chuyện với Mộ Diệp Phàm nữa, cố gắng nhanh chóng khôi phục lại thể lực.
Rất lâu sau, sức lực nơi tứ chi mới dần dần trở lại, nàng thầm thề từ nay về sau nhất định phải ăn uống nhiều hơn. Mà thực tế là đã không biết bao nhiêu ngày rồi nàng ăn không vô miệng, ăn cũng chẳng thấy ngon.
Chợt cảm thấy có người dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên môi mình, Tô Liên Y giật mình, hoảng hốt mở mắt, tiếp theo liền nghe thấy một tiếng cười khẽ.
“Cảnh giác cao thật.” Không cần nói cũng biết, người lên tiếng chính là kẻ duy nhất trong phòng ngoài nàng ra. Mộ Diệp Phàm. Chỉ thấy một tay hắn định tách môi nàng ra, tay kia kẹp một lát mỏng màu vàng nâu. Miếng mỏng ấy là gỗ khô, tỏa ra mùi hương đặc biệt, chính là lát nhân sâm khô.
“Xét theo dược lý, người mang thai không nên dùng nhân sâm quá nhiều, nhưng người thể chất yếu như quận chúa thì dùng một lượng nhỏ là được, giúp tăng cảm giác thèm ăn, dưỡng thân an thai.” Mộ Diệp Phàm nói rất khẽ.
“Không…” Chữ còn chưa kịp thốt ra, nhân lúc Tô Liên Y mở miệng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5300220/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.