Chiều tối, tại Diệu Lăng Các.
Giữa lúc Thác Bạt Nguyệt trăm mối cảm xúc đan xen, phẫn nộ không biết trút vào đâu, chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
“Công chúa điện hạ, nô tỳ đã nấu cho người một chén canh ngọt an thần, người tranh thủ uống lúc còn nóng đi ạ.”
Đó là giọng một phụ nhân đứng tuổi, họ Từ, mọi người đều gọi là Từ ma ma. Bà vốn là một quản sự bếp núc trong đoàn sứ thần nước Huyền. Từ khi đoàn sứ thần có thêm vị “khách không mời” là Thác Bạt Nguyệt, bà liền được phân công chuyên hầu hạ công chúa.
Thác Bạt Nguyệt vội kéo khăn tay, luống cuống lau nước mắt trên mặt, cố gắng dựng lại dáng vẻ công chúa.
“Vào đi.”
Cửa mở, Từ ma ma đẩy cửa bước vào.
“Đặt xuống đó.” Thác Bạt Nguyệt quay lưng đi, không muốn để người khác thấy bộ dạng thất thố của mình.
Từ ma ma vóc người không cao, không mập không gầy, quanh thân toát ra vẻ hiền hòa.
“Khí hậu Đại Loan khô nóng hơn nước Huyền, nô tỳ sợ công chúa hư hỏa vượng, nên trong canh ngọt có thêm ngân nhĩ, hạt sen. Không biết có hợp khẩu vị của công chúa không?”
“Ừ.” Thác Bạt Nguyệt đáp một tiếng, vẫn không quay đầu lại.
Ngày thường hai người rất ít trò chuyện. Có thể nói, ở Đại Loan, Thác Bạt Nguyệt vô cùng cô độc. Từ ma ma không phải người đã theo hầu nàng ta từ nhỏ, chỉ là người tạm thời được phân công, nàng ta tự nhiên không thể giãi bày tâm sự. Huống chi thân phận cách biệt, nàng ta cũng không thể dễ dàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5300218/chuong-444.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.