“Sư công không ổn, có một nhóm người xông tới.” Tư Mã Thu Bạch hoảng hốt chạy lên cầu thang, mặt trắng bệch: “Nhóm người đó cầm dao kiếm, nhìn chẳng phải hạng tốt lành.”
Hạng Diệp Hồng khẽ cười, qua cửa sổ nhìn ra đám người cầm vũ khí bên ngoài: “Phi Tuân, ngươi cũng thấy rồi chứ, học viện Diệp Hồng giờ đã không còn là Học viện Diệp Hồng ngày trước nữa, trên đời này cũng không còn Học viện Diệp Hồng như ngày xưa nữa.” Nói tới đó, ánh mắt vừa nãy còn hứng khởi bỗng tắt lịm.
Vân Phi Tuân nheo mắt: “Hạng lão an tâm, Học viện Diệp Hồng vẫn còn đó, mãi mãi còn đó.” Nói rồi hắn nhảy phăng phăng xuống lầu.
Tư Mã Thu Bạch vội theo sau: “Sư công đợi đã, sư công đừng nóng vội, ta biết sư công có bản lĩnh, nhưng hổ một mình chẳng địch nổi bầy sói! Dưới kia ít nhất cũng cả trăm người, mau lên lầu chúng ta tính kế lâu dài!”
“Đã gọi ta là sư công, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi, hổ đấu bầy sói thế nào.” Vân Phi Tuân để lại lời nói, người đã lao ra khỏi toà lầu nhỏ, đứng chặn cửa, lạnh lùng nhìn bọn người cầm vũ khí trước mặt.
“Sư công…” Tư Mã Thu Bạch nuốt khô, vị nho sinh này đâu từng trải qua thế trận thế này? “Chúng ta… đi báo quan?”
“Không cần.” Vân Phi Tuân nói, rồi vươn tay phải, búng ngón tay giữa không trung: “Ra đi.”
Vừa dứt lời, từ bốn phía tám người ló ra. Dù trời ban ngày, tám người đó vẫn khoác áo đen, lặng như bóng ma. Bọn họ không phải người lạ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298044/chuong-404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.