Kiều Y Phi vốn không phải kiểu người dễ chịu thua, nghe từng lời châm chọc của Tô Liên Y, trong lòng cực kỳ không cam lòng.
Hắn liếc thấy tấm khăn che mặt trên gương mặt nàng, bỗng lóe ra ý định.
“Nữ nhân, ngươi nói để chúng ta phơi nắng giúp mau lành, vậy sao chính ngươi lại không phơi? Nghe nói mặt ngươi bị hủy dung, có khi phơi nắng cũng có thể giúp hồi lại nhan sắc đấy.” Kiều Y Phi biết, dung mạo là điểm yếu của nữ nhân, đánh trúng là chắc thắng, lần này hắn tự tin sẽ thắng.
“Kiều Y Phi!” Ngọc Dung bỗng gầm lên một tiếng, thường ngày ít khi gọi đủ tên hắn, hôm nay lại cả tên lẫn họ.
Kiều Y Phi vốn không biết lễ nghĩa gì, từ nhỏ đã được cưng chiều đến vô pháp vô thiên: “Ngọc Dung, ngươi bỗng gọi tên đủ cả làm ta giật mình đấy.”
Ngọc Dung nghiến răng nói: “Tiểu Liên tận tâm tận lực chữa trị và chăm sóc ngươi, ngươi không những không biết ơn, còn đi chọc vào điểm yếu của nàng? Thường ngày ngươi làm gì ta cũng không can thiệp, nhưng với ân nhân của mình, ngươi thấy hành xử vậy đúng không?”
Bị Ngọc Dung mắng đến hơi áy náy, Kiều Y Phi cúi đầu, lầm bầm nhỏ: “Ân nhân gì? Chẳng phải là nô tì thôi sao?”
Tô Liên Y quay lưng về phía hai người, dáng người cao lớn, trông vừa cô độc vừa tội nghiệp, khiến người ta không khỏi xót xa. Nhưng thật ra, dưới tấm khăn che mặt, nàng mỉm cười: mắng đúng lắm, loại người này đáng bị mắng.
Ngọc Dung tức giận: “Nô tì, nô tì, ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298038/chuong-398.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.