Dàn hợp xướng đã bắt đầu cất tiếng hát. Không có lời ca, chỉ có những âm điệu trầm hùng kéo dài, tiếng nam vang vọng, thấp và sâu như tiếng bi ai. Cộng thêm bầu không khí huyền bí được cố ý tạo dựng giữa màn đêm, cả khung cảnh lại toát lên một vẻ trang nghiêm thiêng liêng khác thường.
Nước Loan lạc hậu, dân làng tầm mắt hạn hẹp. Cảnh tượng náo nhiệt nhất họ từng thấy chỉ là sân khấu được dựng lên vào dịp Tết, trên đó có dăm ba người hát hò, thổi kèn, gảy đàn, thế mà họ đã thấy vô cùng nào nhiệt. Với tầm mắt như vậy, làm sao họ có thể chống lại được cảnh tượng “hùng tráng” đang diễn ra trước mắt?
To Liên Y tuy cũng thấy khung cảnh này được sắp đặt vô cùng trang nghiêm, nhưng trong lòng lại chẳng mảy may dao động. Vì sao vậy?
Xa thì có lễ khai mạc Thế vận hội, gần thì có đêm hội Xuân Vãn rực rỡ mỗi năm; còn cô, trước kia cũng từng xem không ít những buổi trình diễn sân khấu quy mô lớn như “Ấn tượng Lưu Tam Tỷ”. Đã quen với những cảnh tượng như thế, nên khi thấy cảnh trước mắt — dù có độc đáo đến đâu — cô cũng chỉ có thể thầm khen một tiếng “đẹp”, chứ không thể cảm thấy chấn động.
Lý bà bà thì đã sốt ruột đến mức luống cuống: “Tiểu Liên cô nương, mau theo ta thay y phục đi thôi! Sau một nén hương nữa là nghi thức bắt đầu, lúc đó Thánh nữ nhất định phải lên thần đài. Nếu không thấy Thánh nữ, lễ cầu nguyện này coi như hỏng mất!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298018/chuong-378.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.