Lời của nam nhân vừa dứt, cả đám đông lập tức xôn xao như vỡ chợ, tiếng bàn tán nổi lên tứ phía.
Tô Liên Y mỉm cười, nụ cười ngọt ngào mà giả tạo đến mức hoàn hảo, khiến ai không biết nội tình đều thấy nàng thân thiện, dễ mến.
“Vị đại ca này.” Nàng dịu giọng: “Tiểu Liên không hiểu lắm, ‘truy cứu trách nhiệm’ mà ngài nói là ý gì? Còn ‘người chịu trách nhiệm’… là ai ạ?”
An Liên lúc này đã gần như đứng không vững. Từ góc trướng, nàng ta thoáng thấy Ngọc Dung đang mỉm cười lạnh lẽo, một nụ cười khiến nàng ta run rẩy tận xương tủy. Giờ thì An Liên mới thật sự hối hận vì đã giam lỏng Ngọc Dung, lại còn toan lợi dụng chuyện dịch bệnh ở làng Ngoạ Long để lập công với chủ thượng. Nhưng hối hận lúc này đã quá muộn. Người vừa nói kia… nhất định là tâm phúc của Ngọc Dung, và mục tiêu của hắn, chính là nàng ta!
Đám đông dần lắng xuống, tiếng ồn ào biến mất, chỉ còn không khí ngột ngạt căng như dây đàn. Ai nấy đều cảm thấy sự việc này sắp vượt khỏi tầm kiểm soát.
Ở góc trướng, ánh mắt Ngọc Dung dừng lại trên người Vân Phi Tuân, sâu thẳm, khó đoán.
Còn Vân Phi Tuân n đang nhìn thẳng vào An Liên. Cái nhìn ấy khiến nàng ta sợ đến mức gần như khuỵu xuống, đôi chân run rẩy như không còn sức đứng.
Đám thị vệ thấy hắn nhìn về phía Thánh nữ, cũng theo bản năng mà quay đầu theo, chẳng ai nhận ra đây chỉ là phản xạ vô thức.
Ngay khoảnh khắc ấy, Tô Liên Y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297999/chuong-359.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.