Nghe tin Ngọc Dung đến, Tôn bà bà hốt hoảng đến tái mặt, giọng lắp bắp: “Ngọc… Ngọc… Ngọc hộ vệ sao lại đến đây…”
Tô Liên Y vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, khẽ mỉm cười, giọng nhẹ như gió thoảng: “Nếu Ngọc hộ vệ đã đến, phiền Tôn bà bà chuẩn bị trà tiếp khách đi.” Tôn bà bà luống cuống gật đầu, rồi sau khi hành lễ một cách vụng về với Ngọc Dung, vội vàng rời khỏi lều.
Không khí trong trướng lập tức trở nên tĩnh lặng đến ngột ngạt. Đôi mắt phượng dài hẹp của Ngọc Dung mở to, ánh nhìn như mũi dao găm chặt vào người dân làng Ngọa Long – Triệu Thập Nhị – đang nửa nằm trên giường. Hắn nhớ rất rõ, chính hắn đã tận mắt chứng kiến bốn người này phát bệnh hôm trước. Theo y thư, “thiên dịch” một khi bộc phát thì không ai có thể sống sót. Thế mà… người này vẫn còn sống!
Là người hiểu y thuật, Ngọc Dung đương nhiên phân biệt được ranh giới giữa phát bệnh và hồi phục. Người khỏe mắc bệnh thì tinh khí hao tổn, gò má hõm sâu, ấn đường u ám; còn bệnh nhân đang hồi phục thì dù sắc diện vẫn yếu, song da dẻ bắt đầu có sắc, ánh mắt dần sáng.
Trên giường kia, rõ ràng là một người vừa qua cơn bạo bệnh.
Chẳng lẽ “thiên dịch” thật sự bị Tiểu Liên chữa khỏi rồi sao? Không thể nào!
Triệu Thập Nhị nhìn thấy Ngọc Dung liền run rẩy, sắc mặt tái nhợt. Ông không bao giờ quên được, ngày phát bệnh hôm đó, chính người thanh niên này đã xông vào trướng, rồi lập tức hoảng hốt bỏ chạy ra ngoài,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297995/chuong-355.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.