Thánh Nữ đã trang điểm xong, trên mặt che một lớp màn lụa mỏng, ngồi ngay ngắn trên chiếc đài gỗ lê điêu khắc tinh xảo, hai chân xếp bằng, đôi tay đặt yên tĩnh trên gối, các ngón tay khẽ bấm pháp ấn, mắt khép hờ.
Trong ánh sáng mờ ảo, hương khói từ lò trầm nhẹ nhàng lan tỏa, tạo ra một bầu không khí thần bí và trang nghiêm, khiến nàng thoạt nhìn như một vị thánh nhân bất khả xâm phạm.
Hai bên, đội thân vệ mặc phục trang kỳ dị đứng nghiêm chỉnh. Tất cả đều là nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ, dung mạo xuất chúng, chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ khiến người ta mãn nhãn, say mê.
Tô Liên Y cúi đầu đứng bên cạnh, trên đầu cũng buông xuống lớp sa mỏng đỏ thẫm, theo đúng lệnh của Thánh Nữ. Chỉ một chi tiết nhỏ này thôi cũng chứng tỏ Thánh Nữ đã coi nàng là người của mình, hoặc ít nhất đang ra sức kéo nàng về phe mình.
Qua lớp màn đỏ, Tô Liên Y cũng mang theo vài phần vẻ thần bí, song dưới lớp sa mỏng ấy, nàng lại thầm thấy buồn cười. Trong lòng thầm so sánh, cảm giác này chẳng khác nào tấm khăn voan cô dâu trong hôn lễ hiện đại. Trớ trêu thay, lúc nàng thật sự thành thân thì chưa từng đội khăn che mặt, vậy mà hôm nay lại khoác lên mình thứ này.
“Ngọc Hộ Pháp đến!” Có người ngoài trướng bẩm báo.
Chỉ chốc lát, rèm cửa doanh trại được vén lên, một thân hình cao ráo trong y phục màu xanh lam xuất hiện, vừa định bước vào. Bất chợt, An Liên mở bừng mắt, giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297985/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.