“Có người theo dõi sao?” Mọi người lập tức kinh hãi.
Đoàn người của Thương Bộ được Tô Liên Y chia ra làm nhiều nhóm, một số người được cử đi bảo vệ các vị di nương, còn Từ phủ vốn là nơi nguy hiểm nhất nên những người được giữ lại ở đây đều là tinh anh trong tinh anh.
Tuy bị bất ngờ, nhưng ai nấy đều giữ bình tĩnh, không la hét, càng không nhìn ngang liếc dọc, chỉ âm thầm ứng biến, lấy bất biến ứng vạn biến.
Sắc mặt Tô Liên Y đột nhiên biến đổi, vô cùng hoảng hốt, giọng nói cũng run rẩy: “Tiểu Bạch, hôm nay ta cùng biểu ca có việc phải ra ngoài thành, không ngờ giờ này mới về, di nương có giận không?”
Tư Mã Thu Bạch lập tức hiểu ý, cất giọng cao: “Không phải chuyện thừa sao? Di nương giận đến nỗi hôm nay đã đập vỡ cả chén trà rồi! Tiểu Liên à, Tiểu Liên, sao ngươi lại không biết điều như vậy? Di nương thương ngươi thật đấy, nhưng ngươi cũng phải nhớ rõ thân phận của mình chứ.”
Trong lòng Tô Liên Y thầm khen Tư Mã Thu Bạch lanh trí, hoàn toàn nắm bắt được dụng ý của nàng. Nàng nhắc đến chuyện di nương nổi giận, chính là để bên ngoài nghe được mà tin rằng nàng chỉ vội vàng quay về dỗ dành di nương mà thôi.
“Trời ơi, vậy phải làm sao đây?” Trong nháy mắt, Tô Liên Y như biến thành một tiểu nữ tử vừa gây lỗi, hoảng loạn đến mức tay chân luống cuống: “Cảm ơn Tiểu Bạch ca, cảm ơn các vị ca ca, ta phải mau trở về ngay.” Nói dứt lời, nàng lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297979/chuong-339.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.