Thôn Mã Gia, ngay cả những dân làng “bệnh tình” nặng nhất cũng bị khiêng ra ngoài, đặt nằm thẫn thờ trên quảng trường cách cổng thôn không xa, bên dưới lót chiếu cỏ.
Ở phía đông của đám đông, một bàn tế đã được chuẩn bị từ sớm, trên bàn phủ tấm lụa đỏ tươi. Bày biện trên đó là lư hương bạc tinh xảo, đĩa hoa quả cúng, cùng một số pháp khí kỳ lạ, tên gọi không rõ nhưng lại mang dáng vẻ thần bí khó dò.
Đám tráng đinh mặc hồng y cùng lúc hạ cỗ kiệu khổng lồ xuống đất. Tiếp đó, vài thanh niên tuấn tú nhanh chóng chạy đến phía trước kiệu, phủ phục sát đất.
“Cái này là sao?” Lý Thắng vừa quan sát vừa tò mò hỏi.
Trong lòng Tô Liên Y đã đoán được bảy, tám phần, nhưng nàng không nói ra, chỉ giữ vẻ nhu hòa, bình thản.
Trương sứ thần vốn không muốn trả lời Lý Thắng, cảm thấy hắn vừa nông cạn vừa thiếu hiểu biết. Nhưng vì nể mặt Tiểu Liên, dù sao hắn vẫn đang trông cậy vào “thần tích” này để mang lại lợi ích nên đành thấp giọng giải thích: “Thánh Nữ không thể chạm vào bụi trần.”
Lý Thắng quay đầu nhìn Tiểu Liên, muốn biết nàng nghĩ thế nào, nhưng lại thấy Tiểu Liên chỉ yên lặng nhìn về phía xa, ánh mắt sâu thẳm như hồ thu, nơi khóe môi mang một nụ cười thần bí.
“Ồ, hiểu rồi.” Lý Thắng ỉu xìu đáp, không hỏi thêm, chỉ chăm chú dõi theo mọi chuyện phía trước.
Từng lớp màn lụa trắng muốt khẽ lay động, chỉ thấy bên trong lộ ra một đường cong yêu kiều trong bộ hồng y.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297975/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.