Chỉ xét riêng về bút pháp, tranh của Loan quốc chủ yếu thiên về ý cảnh, chỉ vài nét đơn giản đã có thể gợi nên ý vị vô tận. Dù là tranh chân dung buộc phải dùng đến kỹ pháp tinh xảo, thì trong cách xử lý chi tiết vẫn lưu lại dấu ấn đặc trưng của phong cách ý cảnh.
Còn Huyền quốc nằm ở phía đông bắc, chịu ảnh hưởng từ các nước ngoại vực, cộng thêm tính cách con người nơi đó nhiệt tình, phóng khoáng, nên tranh vẽ thường sử dụng nhiều màu sắc rực rỡ như đỏ tươi, xanh biếc. Phong cách tranh ở đây tỉ mỉ, thiên về hiện thực và chân thực đến từng chi tiết.
Vừa rồi, nhìn bề ngoài như thể Tô Liên Y đang giao cảm với “Thánh tượng”, nhưng thực chất nàng chỉ đang tập trung nghiên cứu phong cách của bức tranh đó.
Những bức họa được sản xuất với số lượng lớn như vậy, tuyệt đối không thể được vẽ ngay tại thành Đông Ô. Tô Liên Y suy đoán rằng, tất cả đều được chế tác thống nhất ở một nơi khác, sau đó mới vận chuyển đến đây.
Nghĩ đến đám người lén lút canh chừng ngoài cửa tiệm, rồi lại nhìn vào bức tranh trước mắt, lúc này Tô Liên Y có thể khẳng định chắc chắn rằng Phụng Nhất giáo nhất định có liên quan đến Huyền quốc. Loan quốc và Huyền quốc từ xưa đến nay vẫn thường xuyên xung đột. Điều duy nhất nàng chưa thể xác định là đây có phải âm mưu của riêng Huyền quốc hay còn có quốc gia khác nhúng tay vào, muốn chia phần lợi ích.
“Thần tích! Đây đúng là thần tích!” Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5297970/chuong-330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.