Sáng hôm sau chúng tôi xuống tầng dưới ăn sáng. Lão chủ lại cầm tách trà đủng đỉnh bước tới bắt chuyện.
-Thế nào chàng trai, thông tin của tôi có hữu ích gì không?
Tôi vừa cho Bông Tuyết ăn vừa trả lời.
-Cảm ơn ông, tôi sẽ tới tận nhà xem thực hư thế nào.
-Mà người nhờ vả cậu là ai? Nhờ đưa đồ gì? Ít ra cũng phải cho cậu coi hình vợ chồng nhà họ chứ nhỉ? Tên tuổi địa chỉ cung cấp mà cứ mập mờ không rõ ràng thế này thì dễ nhầm lẫn lắm.
Bông Tuyết cũng chỉ bé nho nhỏ trong lòng bàn tay, không thể ăn nhiều. Nuôi nó không tốn, tôi cũng không đòi hỏi này nọ, sau này không bằng cấp không nghề nghiệp, kiếm đại một công việc bưng bê, tiết kiệm một chút thì sống cũng không tới nỗi điêu đứng.
-Tôi không còn nhớ được mặt người nhờ, người đó cũng không có khả năng tiết lộ nhiều. Xin hỏi, ông còn biết gì nữa không?
-Ài biết thì nhiều lắm! Cậu có vội không? Để tôi kể cậu nghe.
Lão này bản tính bà tám buôn lê có hạng, mồm vừa hỏi, mông cũng tự động đặt xuống ngồi rồi.
Lão nói, cách đây 8 năm, một cặp nam nữ từ nơi khác tới mua căn nhà nhỏ trong khu rừng phủ toàn tre trúc của thôn Hạ Nhị Đài. Thật ra căn nhà đó cũng có hơn 20 chục năm tuổi rồi, được dựng từ nguyên liệu vốn có, là của một ông lão gần đất xa trời bán rẻ lại. Nghe nói lão Triệu có con gái lấy chồng giàu trên huyện, muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-huyen-dia-hoang/3101755/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.