"Đình Thâm!" – Thấy Diệp Đình Thâm chuẩn bị lên tiếng, bà Trang Mi đột nhiên cảm giác trong lòng hiện ra một tia hoảng hốt, không biết làm thế nào, liền mở miệng cắt lời anh: "Con, con muốn nói cái gì?"
"Mẹ, con không muốn nói cái gì hết." – Diệp Đình Thâm thấy ánh mắt sốt ruột cả bà Trang Mi, sâu thẳm trong đôi mắt anh cũng không hé lộ nửa điểm trâng tình, trong lòng không nói thành lời, chỉ có khổ sở và thất vọng: "Chuyện cần nói, tối qua, thậm chí trước đó con cũng đã nói hết rồi. Con sẽ không nói lại lần nữa. Bởi vì con phát hiện, căn bản mọi thứ nói ra đều vô ích, nếu như con có nói bao nhiêu lần, mẹ cũng sẽ không nghe vào, không phải sao, mẹ?"
"Mẹ, mẹ.." – bà Trang Mi càng ngày càng hoảng hốt, há miệng định nói gì, nhưng lời chỉ tới yết hầu liền bị ngăn lại, tiến thoái lưỡng nan.
Đưa tay, dừng lại giữa không trung, bà cũng không biết nên làm thế nào bây giờ.
"Mẹ, mẹ không cần nói nữa." – Cuối cùng Diệp Đình Thâm liếc nhìn bà một cái, sau đó cầm điện thoại lên, bấm gọi cho Diệp lão gia tử.
"Ta đây! Đình Thâm à, sao lúc này lại gọi cho cha vậy? Có chuyện gì sao?" – Diệp lão gia tử đang chơi đánh cờ, tâm tình rất tốt, cười ha hả trêu ghẹo: "Chẳng lẽ không kịp đợi, muốn biết chuyện đính hôn à?"
"Cha." – Diệp Đình Thâm không đón lời trêu ghẹo của ông, giọng điệu trầm thấp, đi thẳng vào chủ đề: "Mẹ đang ở chỗ con, cha phái người tới đón bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-hon-tham-ai/1080978/chuong-260.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.