Cúp điện thoại, Diệp Đình Thâm tiếp tục lật xem văn kiện trong tay. Trong phòng, một lần nữa rơi vào im lặng, ngoại trừ tiếng bút viết phê bình chú giải 'xẹt xẹt' của anh trêи giấy ra.
Lúc xem hết văn kiện, Diệp Đình Thâm lại xem đến mớ sách mà Lục Khinh Lan từng xem qua. Thấy những dấu trang mà cô đánh dấu, lại còn vài ghi chú tuỳ ý bên cạnh, không khỏi lắc đầu cười.
Đem quyển sách đọc hết, mới phát hiện đồng hồ đã chỉ về phía mười hai giờ, lo lắng cô còn chưa xong, Diệp Đình Thâm đứng dậy đi về phía thư phòng.
Mới mở cửa, anh lại nhịn không được, cười cười.
Nha đầu này, quả nhiên là nằm sấp trêи bàn ngủ thϊế͙p͙ đi, trêи màn hình hiện ra bốn chữ "Đã gửi thành công."
Cẩn thận ôm lấy cô, Diệp Đình Thâm nhẹ tay nhẹ chân đi về phía phòng ngủ.
Nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cởi dép, thay quần áo, đắp chăn cho cô. Chỉ cần nhìn cô như vậy, anh liền cảm thấy trong lòng tràn đầy hạnh phúc. Làm xong mọi chuyện, Diệp Đình Thâm lại lặng lẽ bước ra ngoài.
Đang muốn trở về thư phòng thay cô dọn dẹp bàn làm việc, không ngờ điện thoại anh lại reo lên.
"Cha?" – Không nghĩ cha mình gọi đến giờ này, anh ngạc nhiên nghe điện thoại: "Muộn như vậy còn chưa ngủ? Gọi con có việc sao?"
Ông cụ Diệp tự nhiên ho khan một cái, xấu hổ cười cười: "Đúng vậy ah! Có chút việc."
Bởi vì từng đi lính, ông cụ Diệp luôn luôn hào sảng, mà loại tình huống ấp a ấp úng này, cơ bản chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-hon-tham-ai/1080845/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.