“Lục Khinh Lan, em đừng quá đáng! Bội Bội đã làm gì em, sao lúc nào em cũng thích hạ nhục cô ấy trước mọi người vậy? Em thực sự làm anh quá thất vọng!”
Mạc Dương đỡ người trong lòng mình, thấy cô ta rơi lệ, liền thấy đau lòng, không cần nghĩ nhiều, hướng tới chỗ Lục Khinh Lan, rống lên:
“Mau xin lỗi Bội Bội!”
Nhìn đi nhìn đi, đây là người bạn trai mà thời đại học Lục Khinh Lan cô đã chọn lựa đó!
Xem đi, còn không biết tốt xấu đến chỉ trích mình. Có phải nên cảm thấy buồn không? Hay là cảm thấy rất rất buồn?
Lục Khinh Lan lặng lẽ nhìn đôi nam nữ trước mặt, một người đang uất hận nhìn chằm chằm vào mình, lại mang theo ý buồn cười tức giận, người kia nhướng mày, hất cằm thị uy trước mặt cô.
Loading...
Không hiểu sao, cô đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.
Hừ lạnh một tiếng, Lục Khinh Lan vẫn mở miệng nói:
“Xin lỗi sao? Tại sao? Mạc Dương, sao anh không xin lỗi tôi vì đã làm nhiều chuyện có lỗi với tôi đi? Thẩm Bội Bội ỷ thế hiếp người, hung hăng càn quấy thế nào lại bắt tôi đi xin lỗi? Mạc Dương, trước đây tôi còn cảm thấy ít nhất anh cũng là người biết phân rõ thị phi trắng đen, nhưng bây giờ, nhìn bộ dạng hợp tấu kịch của các người, tốt hơn là nên chọc mù mắt mình. Quả thực câu nói, “Phượng hoàng nam xứng đôi cùng Khổng tước nữ” kia là không sai chút nào. Các người cứ từ từ “anh anh em em” đi, tôi không rảnh đứng hầu. Nhưng nếu các người còn muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-hon-tham-ai/1080754/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.