Edit: Song Tử (LTTU156)
Mạnh Hoài Cẩn thật không ngờ mẹ con Hoa gia lại dây dưa như vậy, nhất là Hoa phu nhân, dám yêu cầu Mạnh Hoài Cẩn đưa hai người đi dạo trong vườn. Bởi vì Hoa gia và Mạnh gia là quan hệ thế giao, e ngại mặt mũi của cha mẹ đã mất, Mạnh Hoài Cẩn không tiện cự tuyệt mẹ con bọn họ, không ngờ bị hai người bọn họ miễn cưỡng kéo dài tới giờ cơm!
Mạnh Hoài Cẩn thề, hắn thật sự chỉ hỏi như vậy có một lần, không nghĩ tới Hoa phu nhân dứt khoát quyết đoán đồng ý ở lại ăn cơm như vậy, hoàn toàn không hề khách khí với hắn!
Cơm nước xong Hoa phu nhân còn không chịu buông xuôi, nhất định phải đến từ đường bái tế cha mẹ Mạnh Hoài Cẩn, lại bảo Mạnh Hoài Cẩn dẫn Hoa Trảm Nghiên đi ngắm trăng! Nhưng mà không phải bên ngoài tuyết đang rơi sao? Trăng đâu có mọc?!
Đến giờ Thìn (7-9 giờ),Hoa phu nhân thấy Mạnh Hoài Cẩn hoàn toàn không có ý giữ hai người ngủ lại, mới không tình nguyện dẫn nữ nhi rời đi, lúc này Mạnh Hoài Cẩn mới được giải thoát..
Mạnh Hoài Cẩn trở lại phòng, đang muốn gọi Tử Điệp dâng trà, bỗng nhiên cảm thấy hình như mình đã quên chuyện gì đó.
“Tướng quân, ngài muốn thay quần áo nghỉ ngơi sao?”
Mạnh Hoài Cẩn gật đầu, vừa để cho Tử Điệp cởi áo lại vừa có chút nghi hoặc hỏi Tử Điệp: “Ta có cảm giác hình như trong phòng thiếu cái gì đó?”
Tử Điệp nhìn chung quanh nhưng cũng nghĩ không ra đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-ha-vo-nhi-hoa-gia-hy-su/3020088/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.