Cát Tường vì cứu Như Lan khỏi trúng tên, nhất thời không tập trung, Thuyên Tâm nhân cơ hội một kiếm đâm xuyên tim nàng.
Trước mắt một mảnh đỏ rực làm mắt Như Lan đau nhức, y chỉ cảm thấy đất trời ảm đạm, giữa chốn đao quang kiếm ảnh, hết thảy hoàn toàn mất đi âm thanh. Vì cớ gì, lại tự ý thay ta chắn mũi tên đó? Ta không cần! Ta căn bản không cần!
Nàng rất mạnh, không phải sao? Tất cả đều nằm trong tính toán của nàng, không phải sao? Nàng còn nói, sau này bọn họ có thể ở bên nhau... Không phải sao?
Như Lan hoàn toàn mất đi tri giác, ôm chặt Cát Tường vào lòng, hòng ủ nóng thân thể càng lúc càng lạnh băng của nàng. Nước mắt tựa như chuỗi ngọc, cuồn cuộn mà rơi xuống, ẩm ướt gò má y, cũng ẩm ướt một góc quần áo Cát Tường. Y còn chưa nói, y yêu nàng, y còn chưa nói, y cái gì cũng chưa kịp nói, nàng liền đi rồi...
Y đờ đẫn ôm lấy Cát Tường, đến tận khi hỗn chiến kết thúc, mặc kệ là ai khuyên bảo, y cũng không buông nàng ra, tựa như cái đứa nhỏ, cố chấp giữ lại món đồ quý giá nhất.
- Vương... thiếu gia, ngài đừng như vậy nữa có được không? Cát Tường cô nương đã đi rồi, ngài hãy để nàng thanh thản mà nhắm mắt đi thôi.- Tiểu Hồng khó xử khuyên nhủ Như Lan. Hắn vốn định kêu 'Vương phi', chính là hiện tại, có vẻ không hợp.
Như Lan lại ngồi thêm một lát, ánh mắt dần dần có tiêu cự, chỉ khác là,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-ha-de-nhat-nu-phu/3589868/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.