Team dịch: ๖ۣۜTà ๖ۣۜTu ๖ۣۜChi ๖ۣۜĐịa
- Mùi máu tươi chỗ này quá nồng, chúng ta nhanh chóng lấy một ít tài liệu của yêu thú rồi rời khỏi đi.
Trong lòng Địch Cửu cũng có chút kích động, hắn cũng chỉ nghĩ liều mạng thử một chút thôi, không ngờ lại thành công.
- Lớp trưởng, sao ngươi biết đánh lén con yêu thú cá sấu kia thì con yêu thú sư tử mọc sừng sẽ không động thủ với chúng ta vậy?
Bàng Phàm bây giờ đã bớt kích động rồi, tư duy cũng rõ ràng hơn không ít. Nhưng mà xưng hô đã đổi từ lão đại thành lớp trưởng.
Không đợi Địch Cửu trả lời, Hà Thai đã lên tiếng:
- Ngu ngốc, là động khẩu không phải động thủ.
- Ta nói động thủ cũng đúng mà, con yêu thú sư tử kia còn có bốn cái lợi trảo kìa, cái đó bộ không phải là tay hả. (khẩu = miệng, ý nói cắn, thủ = tay)
Cho dù không chung lớp với Bàng Phàm thì cậu ta cũng biết được cái tật xấu hay lải nhải của hắn, nên cũng lười cãi nhau với hắn, bắt đầu giải thích:
- Nếu như có một gia hỏa lợi hại hơn ngươi đánh ngươi, sau đó lại có một người khác lại giáo huấn tên gia hỏa kia giúp ngươi, vậy ngươi đi đánh tên gia hỏa kia hay là đi đánh người giúp ngươi?
- Ngươi nói vậy ta hiểu rồi, con yêu thú sư tử kia giống như có được một chút trí lực, cũng biết rõ lớp trưởng đang giúp nó.
Bàng Phàm gật đầu, đồng ý với lời giải thích của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-ha-de-cuu/2191000/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.