Team dịch: ๖ۣۜTà ๖ۣۜTu ๖ۣۜChi ๖ۣۜĐịa
Địch Cửu nhìn túi tiền Cảnh Mạt Song cho mình, bên trong có mười mấy đồng bạc và một ít tiền đồng.
Dùng vàng bạc đồng làm tiền, Địch Cửu không hề xa lạ, tuy khoa học kỹ thuật nước Tể vô cùng phát triển, ngoại trừ tiền giấy ra, cũng có tiền vàng và tiền bạc.
Địch Cửu vốn cho rằng với số tiền này cũng có thể chống đỡ được vài ngày, lúc hắn bắt đầu tìm kiếm khách điếm trong thành Tịch Xuyên, mới biết được chút tiền này căn bản không đủ.
Khách điếm kém nhất thành Tịch Xuyên, bây giờ cũng cần một đồng bạc cả đêm, đây còn chưa bao gồm ăn cơm. Khách điếm tốt một chút, đều hơn năm đồng bạc một đêm. Chuyện quan trọng chính là, đây chỉ là giá cả, thực tế thành Tịch Xuyên không tìm được bất luận khách điếm nào để ở, gần như là tất cả khách điếm đều chật kín người.
Rơi vào đường cùng, Địch Cửu chỉ có thể đi đến quảng trường Đăng Tiên, chuẩn bị qua đêm bên cạnh quảng trường.
Quảng trường Đăng Tiên vốn gọi là quảng trường Tịch Xuyên, bởi vì thành Tịch Xuyên đảm nhận chuyện Tiên môn thu nhận đệ tử, lúc này mới đổi tên thành quảng trường Đăng Tiên. Không chỉ như vậy, quảng trường còn được tiến hành xây dựng thêm. Sau khi xây dựng thêm quảng trường mới rộng gấp mười lần quảng trường ban đầu.
Lúc Địch Cửu đến nơi này, mới biết được người không có chỗ ở như hắn cũng nhiều lắm. Vì không cho phép qua đêm trong quảng trường, rất nhiều người dựng lều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-ha-de-cuu/2190969/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.