“Ngươi không chỉ hạ cổ nàng, còn muốn giết nàng, tối nay sẽ là ngày chết của ngươi.”
Ngân hiên ra tay càng lúc càng tàn nhẫn, trường kiếm hình như rót vào linh khí trở nên thị máu không gì sánh được, nhanh như giao long, sắc bén mười phần, vừa ra tay liền đánh vào phía dưới người của Hoa Văn Bác, Hoa Văn Bác kinh sợ vội bảo vệ hạ thể vừa thối lui, thân là nam tử nếu không có hạ thể, không phải uổng làm người sao, một chiêu vừa tránh thoát, hắn nhịn không được cuồng vọng cười: “Thử hỏi trong thiên hạ có bao nhiêu người có thể thật tình yêu, biết xấu nhan cổ kia làm sao mà giải không, chỉ cần một giọt máu của người thật lòng, sẽ giải được cổ, ngược lại, nếu như người này có một chút ý niệm không đúng trong lòng, cổ không chỉ không giải, mà còn phản cổ kỳ tâm, làm nàng đau lòng mà chết.”
Hắn nói xong ha ha cười, bản thân hắn khi biết điều này, đồng thời cũng biết trên đời này có người nào thật lòng và toàn tâm toàn ý yêu, vì thế nữ nhân kia chỉ có thể cả đời làm người xấu xí.
Ngân hiên nghe xong lời của hắn, cũng không để ý tới hắn nửa, chiêu thức liền thay đổi, trường kiếm lần thứ hai bắt đầu công kích, xuất ra hư chiêu, làm như hắn đang bận tâm ứng phó, thì đột nhiên kiếm phong phóng lên, hướng gò má trên mặt của hắn mà chém, một chiêu hạ xuống, thì nghe trong đêm tối, vang lên thanh âm thê thảm bi phẫn, thân hình rất nhanh lùi ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-gioi-hoang-hau/3170552/chuong-131-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.