Tối đến, ánh trăng càng thôi sáng. Trong căn biệt thự nguy nga mà tráng lệ, tiếng động về đêm phá tan một màn đêm tĩnh mịch. Chỉ nghe trong không gian "rầm" một tiếng, Huấn Mạnh Quân một cước đá văng cánh cửa chạy vào phòng. Trong bóng tối, Quỳnh Thy hai chân ngồi bó gối giữa giường, cả người cô nhễ nhại mồ hôi. Khuôn mặt xanh xao, sắc mặt trắng bệch.
Lại là cơn ác mộng đó! Thật đáng sợ, nó đã đeo bám cô từng ấy thời gian. Nhưng cơn ác mộng lần này lại có chút khác với những lần trước. Ba, mẹ cô đứng đó, giận dữ nhìn cô như lạnh giọng. "Quỳnh Thy, không cho phép con cùng cậu ta ở chung một chỗ."
Cậu ta? Cô ngớ người, ngỡ ngàng và khó hiểu, nhưng rồi một cánh tay đưa ra ôm trọn cô vào lòng. Cô không nhìn thấy gì, càng không nhận ra anh. Trước mắt cô cứ thế mờ đi trong làn sương dày. Cô chỉ biết cái ôm này sao mà quen thuộc đến vậy, hình như là rất nhớ từng có người ôm lấy cô như vậy.
"Thy? Thy? Thy?"
Cái lay dữ dội cùng sự hoảng sợ của Huấn Mạnh Quân kéo cô về với thực tại. Thật may từ nay về sau mỗi đêm giật mình thức giấc, cô có người đàn ông này bên cạnh. Sẽ không phải một mình đối mặt với căn phòng tối tăm với bốn bức tường lạnh giá.
Quỳnh Thy ngước đôi mắt mông lung nhìn người đàn ông trước mặt, tư vị trong lòng lúc này không biết phải dùng lời nào diễn tả sao cho được. Sau cùng, mọi tâm tư muốn nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-duong-lac-loi-anh-yeu-em/2405948/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.