Ở ghế sau, Nghiên Ca không hề biết những thay đổi tâm trạng trong lòng Yến Thất. Cô yên tĩnh nằm trong lòng Lục Lăng Nghiệp, đang mơ mơ màng màng đột nhiên bật dậy: “Chú Út, chú có biết chạng vạng tối hôm qua ông nội tìm tôi nói chuyện gì không?”
Lục Lăng Nghiệp cụp mắt nhìn cô đang hoảng hốt, đôi môi mỏng mím chặt: “Nếu như ông ấy đã sắp xếp như vậy thì em cứ đi đi.”
Nghiên Ca liếc nhìn anh: “Chú biết rồi sao?”
“Ừ. Ông cụ sắp xếp cho em tới thành phố B chắc chắn có lý do. Hơn nữa, cho dù không muốn đi thì liệu em có thể từ chối được không?”
Nghiên Ca ngửa đầu nhìn đôi mắt lạnh lùng dường như có thể nhìn thấu tâm tư cổ của Lục Lăng Nghiệp, cô thở dài.
Đây chính là điểm mấu chốt.
Cô không muốn đi nhưng lại không thể từ chối. Nhưng bị Lục Lăng Nghiệp dễ dàng nói ra như vậy, Nghiên Ca đẩy anh ra, dựa vào hướng cửa sổ xe: “Đi thì đi, có gì ghê gớm chứ. Nếu không thì tôi lại tiếp tục ấn ân ái ái với Thiếu Nhiên ngày qua ngày thôi.”
Nghe Nghiên Ca nói dối như vậy, gương mặt lạnh lùng của anh ngập tràn nét dịu dàng cưng chiều,
Chỉ là Nghiên Ca không nhìn thấy.
Từ Tân Cảng về trung tâm thành phố đã gần trưa.
Lúc này, anh mới gọi điện nói qua loa vài câu bảo bình an cho người nhà, sau đó đưa Nghiên Ca và Yến Thất về T.U.
Ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-duong-co-em/2544108/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.