“Hả?”
Nghiên Ca nhìn theo ánh mắt Yến Thất, thấy gương mặt anh tuấn không thay đổi của Lục Lăng Nghiệp, cô lập tức
dở khóc dở cười: “Chú Út3, tại sao chú lại không cho Yến Thất vào nhà?”
Lục Lăng Nghiệp dùng vẻ mặt bình tĩnh, liếc nhìn Nghiên Ca: “Nói nhiều quá.”
Nói xo1ng, anh đi thẳng về phía thang máy, Yến Thất đứng phía sau gào thét oang oang: “Em nói nhiều bao giờ?
Rõ ràng em theo trường phái lạnh lùng cơ mà?9” Nghiên Ca cười, khoác tay Yến Thất: “Được rồi, đi thôi.”
Ba người vào thang máy, lên đến tầng ba mươi hai.
Sau ba ngày nghỉ ngơi3, vết thương của Nghiên Ca đã khá hơn nhiều.
Lục Lăng Nghiệp vừa vào phòng làm việc được một lát thì điện thoại lại reo lên, chưa kịp lên 8tiếng đã nghe thấy
giọng Tư Duệ truyền tới từ đầu dây bên kia: “Lục lão đại, chuyện anh bảo em điều tra đã có chút manh mối rồi.”
“Có chuyện gì?” Tư Duệ trầm mặc một lát: “Để em đến chỗ anh. Chuyện này em vất vả lắm mới điều tra ra được
đấy.”
“Được.”
***
Ba mươi phút sau, Tư Duệ đến đúng hẹn.
Anh ta đứng trước bàn làm việc của Nghiên Ca trêu đùa mấy câu, sau đó đi thẳng vào văn phòng của Lục Lăng
Nghiệp.
Tư Duệ cầm túi hồ sơ trong tay, vừa đóng cửa lại thì nét mặt vui vẻ cũng vụt tắt: “Lục lão đại, anh xem qua thứ này
đi.”
Lục Lăng Nghiệp liếc nhìn anh ta một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-duong-co-em/2541774/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.