“Rốt cuộc thì mình sai ở đâu?” Trác Phàm vò đầu bức tóc nói.
Đã hai ngày nay, mỗi khi hồi phục hắn đều liên tục dùng sóng âm võ kỹ đánh vào bức màn khói xám xịt kia nhưng mười lần như một, kết quả vẫn là không thu được gì.
“Hẳn là nên nhìn kỹ lại lần nữa.”
Trong đầu Trác Phàm chợt lóe nên một ý nghĩ táo bạo. Hỏa diễm trên trán dập tắt, hắn đi tìm một đầu tam cấp linh thú bắt đến xé ra một mảng thịt để cho dòng máu tươi theo đó chảy xuống.
Ngửi được mùi tanh nồng, từ bên trong, đám Chấn Thiên Huyết Bức lần nữa bay ra, tiếng kêu inh ỏi cả trời đất. Rất may bên dưới này không có băng tuyết, nếu không e rằng hậu quả rất nghiêm trọng.
Trác Phàm mắt dùng Bạch Quang Thần Đồng quan sát thật kĩ sự thay đổi của độc vụ. Nhưng cuối cùng vẫn không nhìn thấy điều gì khác thường.
Đàn dơi hút lấy máu thịt của con mồi sau đó lần nữa bay vào trong. Trác Phàm thấy vậy vội vàng trà trộn vào hàng ngàn con huyết bức tiến vào.
Kế hoạch của Trác Phàm rất hoàn hảo cho đến khi một vài con dơi vào trước quay lại phát hiện. Lập tức những con khác bằng một cách nào đó cũng nhận ra liền quay đầu há miệng, từ đợt sóng âm liên tục đánh thẳng vào đại não của hắn.
Nếu một con mà tấn công mà nói, Trác Phàm có thể không hề hấn gì nhưng cùng lúc bị hàng ngàng con thì lại khác. Thất khiếu bắt đầu chảy máu, hắn không suy nghĩ được gì thêm liền muốn thúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204569/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.