“Lần này đến lượt ta.” Phương Thanh Đồng đứng dậy nói.
Trời đã tờ mờ sáng, tuy ánh mặt trời thủy chung vẫn không có dấu hiệu xuất hiện nhưng bảy người Trác Phàm đã ở bên trong vòng lửa được sáu canh giờ. Lúc này khuôn mặt bất kỳ người nào cũng đều hiện lên vẻ mệt mỏi.
“Nàng ở đây đi, để ta đi.” Trương Định mở miệng nói.
Phương Thanh Đồng không đồng ý, ánh mắt chuyển sang nhìn Trác Phàm, mọi người cũng theo đó nhìn đến.
Lần trước Trác Phàm đi ra đem nhiều hơn một phần củi trở về cho nên hiện tại bên trong vẫn còn một ít đủ để kiên trì thêm nửa canh giờ.
“Trác huynh đệ ngươi đang nghĩ gì vậy?” Trương Định có chút tò mò hỏi.
“Ta đang tìm cách để thoát ra khỏi đây.” Trác Phàm trả lời.
Trác Phàm đứng dậy, đôi mắt chú ý đến đống than tàn lúc trước Phương Thanh Đồng đốt lên sưởi ấm. Khói trắng nghi ngút bốc lên cao sau đó bị gió quét ngang tan đi.
Phía bên ngoài, đàn Phi Xuyên Ngai Lang vẫn không chịu từ bỏ. Đôi mắt luôn chực chờ chỉ cần có người đi ra liền xông đến cắn xé. Không những thế, từ đêm hôm qua đến nay số lượng đàn sói còn nhiều hơn năm con. Phân của chúng thải ra tại chỗ, mùi hôi bốc ra nồng nặc.
Lúc này, vòng lửa có chỗ đã cháy ít lại, một đầu Phi Xuyên Ngai Lang thấy thế liều mạng nhảy vào bên trong. Trác Phàm nhanh tay rút kiếm xiên qua kết liễu nó đôi mắt ngưng trọng nhìn một con khác cũng đang có ý định nhảy vào.
Thái Lai vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204558/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.